Vượt ải

Truyện ngắn của HUỲNH NGỌC LAN

Có lẽ tại tôi là phụ nữ nên không hề ưa bạn gái mình tỏ ra sành điệu bằng khả năng bia rượu. Chưa bao giờ thích ngắm nhan sắc đỏ bầm nồng nặc cồn của bất kì ai.

Nhưng lần đầu tiên chứng kiến tửu lượng khủng của chị, tôi bị cuốn hút vào thần thái và những câu chuyện li kì của người đàn bà ấy. Khi khách là đà chuếnh choáng hơi men, giọng chị vẫn trong veo rổn rảng: “Phải trăm phần trăm đó nghen”, rồi uống một hơi từng li rượu đế đầy có ngọn. Tôi mường tượng cồn bốn mươi độ vào miệng chị nó loãng như nước lã. Thói quen của người không uống rượu là hay cấm cản. Tôi thấp thỏm ngăn chị: “Không sợ cháy hết ruột gan phèo phổi à?” Chị vẫn phớt lơ tươi rói cụng, tươi rói mời cho đến khi tàn tiệc.

- Có biết chị đã từng uống say đến mức muốn chết bỏ không? Chị hỏi.

- Nhìn chị uống thế này cũng kinh lắm rồi. Tôi lè lưỡi.

- Tại bữa nay mừng cho con trai mới vậy. Duy nhất chỉ lần đó… Một mình quất hơn lít đế.

- Dữ vậy, uống ở đâu?

- Nhà hộ sinh.

- Trời, sao lại vào đó uống?

- Chị đi đẻ mà.

Khiếp. Độc nhất chắc mình chị là sản phụ dám mang rượu đến uống tại nhà hộ sinh.

*

*     *

Ba của chị từng là sĩ quan quân đội phục vụ trong chế độ cũ. Gia đình chị sống khá phong lưu nhờ bậc lương trung tá, kèm thêm chức quận phó của ba đóng ở thị trấn thuộc miền Trung. Chị là tiểu thư nhà quan nên được chăm chiều hệt cành vàng lá ngọc.

Sau ngày giải phóng, lí lịch của ba được phê: “Giúp nhiều thanh niên trốn quân dịch. Giúp chính quyền cách mạng vô hiệu hóa cuộc đàn áp lớn tránh đổ máu…” Nên thời gian học tập cải tạo của ba được rút ngắn lại. Khi ba chị hết hạn học tập cải tạo, cả nhà chuyển về quê nội.

Lúc đang học trường cấp ba tại đó chị yêu chàng trai cùng lớp. Hoàn cảnh gia đình người yêu làm nghề nông từng phải cày thuê cuốc mướn. Anh ruột của chàng trai thoát li lên rừng theo cách mạng, sau giải phóng được phân công một chức vụ trong ủy ban xã.

Thời cuộc đổi thay nhưng hai gia đình vẫn nặng định kiến riêng. Má chị tỏ ra không ưng thuận vì sợ con gái mình làm dâu sẽ khổ. Nhà trai thì chê gia đình chị không cùng đường hướng chính trị.

Mỗi lần bắt gặp hai người hẹn hò ở đâu bị lôi về bằng được rồi nghe mắng chửi và nhiều lời dọa nạt. Đôi trai gái không nản lòng vẫn giữ tâm thế yêu, tâm thế sẵn sàng chịu đựng. Tiếc thay trong tình yêu, đôi khi gặp những cú va đập nghiệt ngã có thể làm xô lệch một đời người.

Cả hai tốt nghiệp phổ thông đúng thời kì muốn tiếp tục học trường nghề, hay đại học phải qua kiểm duyệt lí lịch gắt gao. Nhờ anh ruột tham gia cách mạng nên người yêu của chị được xét tuyển vào trường tài chính, sau đó nhận công tác ở Tây Nguyên. Còn chị vì ảnh hưởng lí lịch con em chế độ cũ nên hồ sơ tắc nghẽn tại xã. Bao ngày dài chờ đợi… Chờ đợi cả tin tức người yêu. Từ ngày lên Tây Nguyên anh ấy biền biệt không một cánh thư về? Chị khổ sở ngóng trông. Có những hôm tận cùng nỗi nhớ, chị chạy dọc bến sông đêm trăng đổ quay quắt gọi tên anh.

*

*     *

Rồi thình lình… Chị gặp cô gái tự giới thiệu là vợ sắp cưới của người yêu mình. Họ từ Tây Nguyên về quê để sắm sửa lễ thành hôn… Đau chưa em? Đầu đời yêu một người sâu đậm vậy, mà cưới vợ anh ấy chẳng có lời hỏi han chia sẻ với mình. Chị hẫng hụt tới mức lòng chợt dưng trống hoác, cảm thấy như hình hài bộ dạng mình rơm rách tả tơi. Khổ nhất là sợ ba má buồn nên vẫn cố giả lơ nói nói cười cười. Đôi lần má bắt gặp ánh mắt chị thất thần hoang dại, bà thở dài xót con.

Cưới xong, vợ chồng họ trở về Tây Nguyên. Còn chị nỗi buồn ám trong lòng mà công việc thì đợi hoài đợi mãi. Bế tắc đành… tìm đường trốn. Còn nhớ ngày rời xa quê khi đò chèo đến giữa sông, chị vừa khóc vừa thả hết xấp thư anh viết lúc còn yêu nhau, nói thầm với dòng sông không quay về nơi đây nữa. Nhưng… Sau đó vẫn phải trở về, nên mới biết ngọn ngành vì sao người yêu mình lấy vợ đó em.

Thì ra, khi sắp xếp công việc cho con mình ở Tây Nguyên, gia đình anh ngấm ngầm mai mối cô gái từng một thời làm giao liên cho anh. Vì cũng say anh nên lá thư nào chị gửi lên, nàng cũng lén lút dấu đi. Cùng lúc đó bao nhiêu thư người yêu gửi về cho chị đều bị anh trai chàng chặn trước tại phòng văn thư xã. Nỗi ngờ vực mỗi ngày dày vò chàng, rồi… Lửa gần rơm đã bén cô gái kia có thai, nhà trai nhanh chóng tổ chức đám cưới.

*

*     *

Sau khi rời quê tìm đến thành phố này, chị xin vào làm việc trong xưởng may. Tâm tư buồn nên suốt ngày câm lặng như đàn đứt dây. Em trai của ông chủ xưởng may để ý chị ngay từ buổi đầu. Anh ta thường tìm cách gặp gỡ hỏi han. Mặc kệ, chị chỉ mong có công việc sống tạm qua ngày.

Bữa đó đang trên đường tới xưởng, chị gặp người bà con từ quê vào. Họ tâm sự chuyện gia đình. Từ ngày bặt tin con, má chị đổ bệnh. Cả nhà phấp phỏng  đoán không chừng con gái mình dại dột trốn lên Tây Nguyên để gần người yêu? Nghe xong ruột gan càng nóng, định bụng viết thư về quê gấp.

- Mà em có tin ông trời sắp đặt hết không? Sao trùng hợp lắm nghen?

Ngay hôm vừa nhận tin nhà, tối đó em ông chủ xưởng may đến thăm. Anh ta lúng túng một hồi thì ngỏ lời yêu thương và cầu hôn chị. Đột ngột vậy đó. Anh ấy đâu hiểu chị chưa hi vọng ngóng đợi điều gì, tảng băng đè nặng trong ngực đã rã hết đâu…

Im lặng khoảng hơn một tháng. Anh ấy lại đến, vẫn dịu dàng hỏi: “Em đồng ý làm vợ anh chưa?” Thế mà chị gật đầu cái rụp. Có lẽ lúc đó bị thôi thúc nhiều điều… Vừa thương ba má phải lo lắng cho mình, vừa tự ái cũng muốn có đám cưới đàng hoàng ở quê như ai đó. Một phần thấy người ta cũng đàng hoàng, nói năng cử chỉ đúng mực. Thú thực… lời cầu hôn của anh ấy như tia nắng soi vào phía âm u lòng mình vậy.

 Chị ngoan ngoãn làm vợ, đám cưới được người ta xôn xao to nhất làng. Hơn một năm sau chị mang bầu.

*

*     *

… Chiều đó vừa ngóng chồng về, chị ngồi xếp áo quần tã lót vào chiếc giỏ xách chuẩn bị đón ngày con chào đời. Nghe bước chân, nhìn ra phía cổng thấy chồng mình đang đi vào sân cùng cô gái lạ. Chị ngạc nhiên bước ra thềm, chồng hắng giọng một lúc rồiấp úng: “Xin lỗi… Em đừng đợi anh về nữa… Anh lỡ trót hứa sống cùng với người ta rồi…” Chồng hướng mắt sang cô gái đang lấm lét nhìn chị. Họ líu ríu quay lưng, vội vàng dắt díu nhau ra cổng. Chưa kịp hiểu chuyện gì, đầu óc chị đặc quánh, cứ thế đứng như trời trồng.

 Khi hiểu ra lâu nay chồng lừa dối để hẹn hò với người đàn bà khác, bất nhẫn ruồng bỏ mình cận kề ngày sinh nở... Đất sụt lở, nỗi đau đột ngột thốc nhói tim. Nước mắt trào ra, thế là bao nhiêu tức tưởi chị gào khóc trên sân. Đêm tràn xuống lúc nào không hay, chị kiệt sức. Đang thoi thóp chợt thấy bụng đau âm ỉ từng cơn. Mơ hồ sợ… Hay mình chuyển dạ? Làm sao có sức mà sanh đây? Toàn thân ê ẩm buốt vì sương lạnh, chị cố lết vào nhà.

Nhìn thấy can rượu đặt ở góc buồng thường ngày dành cho chồng uống. Chị lao đến mở nắp tu liền mấy hơi, rồi xách luôn phần rượu còn lại thất thểu hướng đến nhà hộ sinh xã.

 Bà đỡ thấy chị cứ dốc ngược can rượu ừng ực từng hơi thì hoảng, vừa ngăn vừa giục chị lên bàn sanh để thăm khám. Bà luôn miệng điên à? Uống để chết à? Mẹ gì đi đẻ con còn ham uống rượu? Kệ, chị vẫn uống cho bằng hết. Có phải ngấm cồn hay không mà cái thai liên tục gồng cao bên trái, rồi gồng cao bên phải đạp dữ? Bà đỡ theo dõi tim thai, nhưng đột nhiên lo lắng hỏi: “Sao giờ nó nằm im không thấy động đậy nữa nè?” Chị mụ mị cười trong mê: “Chắc conem cũng say rượu theo em rồi...”

 Chị mê man lịm đi.

Đến tận ngày hôm sau, mở mắt lờ mờ nhìn thấy một hài nhi non nớt nằm bên cạnh, chị giật mình tỉnh hẳn, run run nhận ra con… Thằng bé chật vật ra đời thế nào chị không còn nhớ nữa. Tận đáy lòng tạ ơn trời phật đã độ trì cứu giúp chị mẹ tròn con vuông.

*

*     *

Đàn ông nát rượu thì vô số chuyện bi hài rồi. Nhưng đàn bà tự trầm mình trong rượu để có sức vượt ải sinh con, tôi mới nghe duy nhất từ chị mà thôi. Ai từng làm vợ sẽ thấu hiểu cảm giác yếu đuối lúc sắp vượt cạn, họ phập phồng sợ nhiều ám ảnh bất an. Chồng chị bỏ đi trong thời khắc sống còn đó khác nào bức tử vợ con mình.

Chuyện xót xa vậy mà vừa kể xong chị lại bảo:

- Nhiều khi ôn lại chuyện cũ vẫn biết ơn anh ấy.

- Cái gì?

- Chị đau nhưng không muốn hận. Nghĩ cho cùng anh ta từng là ân nhân cưu mang mình.

 Rồi chị quay sang nhìn tôi:

 - Đàn bà phải qua mười hai bến… Sao bến mình đục vậy em?  

 Người ta yêu thương qua đôi mắt mà oán hận cũng qua đôi mắt. Ánh mắt chị lúc hỏi tôi vẫn biếc hiền hòa như hồ lặng sóng, như chị chưa từng khổ vì ai.

 Bây giờ đã là thiếu phụ chị vẫn có nét cuốn hút rất khác biệt giữa đám đông. Dáng chị cao lớn nhưng sang trọng và mềm mại. Đôi mắt huyền thăm thẳm dẫu lướt qua ai, vẫn chiếu trường lực hút ánh nhìn của họ. Đặc biệt giọng nói của chị, âm sắc dịu dàng đầy nữ tính. Chị kể chuyện gì cũng dí dỏm nhẹ tênh. Chuyện mất mát đến đâu, cơ cực thế nào thì giọng chị vẫn êm ái thế, ngọt ngào thế làm người đối diện mê mải nghe, mê mải ngắm.

 - Biết vợ cận ngày sinh con, chồng vẫn bỏ đi vì người đàn bà khác. Nghe mà choáng.

 - Đàn ông muốn chiếm tình yêu cũng như khi bội bạc, họ luôn tìm đủ mọi cách… Cả cách hèn hạ nữa em. Giọng đầy trải nghiệm, chị kể tiếp…

Công bằng mà nói, cuộc hôn nhân năm đầu yên ả lắm, ông xã rất thương yêu chiều chuộng. Nhưng tình cảm thật kì lạ, không thể soi tường tận bên trong biết người ta thật giả ra sao? Thiên đường hay vực sâu cũng chính từ người ta từng tin yêu… Sao chồng mình cứ tìm cớ ghen tuông chuyện đã qua?

 Lần đầu nghe chồng hậm hực: “Không ngờ mối tình đầu của em sâu đậm vậy?” Chị nghĩ chồng ghen chút rồi thôi vì thực lòng mình không muốn tơ vương chuyện buồn kia nữa. Sâu thẳm trong lòng chị mang ơn chồng nên dồn hết tâm sức vun vén tổ ấm của mình. Nhưng tính khí anh ấy thay đổi thất thường… Choáng váng nhất là lúc nghe tin ba chị bị cấp cứu vì xuất huyết bao tử nặng. Chị muốn về ngay với ba. Anh ấy đã không đi cùng còn nói: “Lấy chồng phải theo chồng. Người ta chuyển công tác từ Tây Nguyên về gần nhà rồi đó, tình cũ không rủ cũng tới mà…” Chẳng còn tâm trí nào cãi lại, chị quyết định về quê một mình.

*

*     *

Ai ngờ ba trở bệnh rất nhanh, chị về đau đớn kịp nhìn ba lần cuối…

Cùng lúc đó chị biết mình mang thai.

Đành về lại thành phố. Mỗi khi chồng hờn ghen nặng nhẹ, chị nín nhịn để nhà cửa được yên.

- Chị nhịn nhường giỏi thật em thì chịu.

Chị bật cười thành tiếng:

- Giỏi gì? Tại mình tự chui vào hố người ta đào sẵn thì ráng chịu… Chắc anh ta vì ghen thôi.

Xót mối tình đầu đẫm nước mắtcủa chị,tôicáu:

- Ghen?... Vớ vẩn. Sao chị không nói chồng mình có tính trăng hoa? Không có đàn ông không trăng hoa, chỉ khác người ta giỏi kìm chế thôi…

Chị gật đầu, nhưng bảo thôi cứ nghĩ do vợ chồng hết duyên hết nợ để mình không phải oán trách ai. Cả lúc chồng nghi ngờ: “Cái thai này có phải con của anh không?” Nghe vậy chị bật khóc nghẹn anh ấy lại vỗ về xin lỗi. Họ dễ nói lời đau rồi xin lỗi cứ như lỡ làm mình lấm thì rửa, lệch thì kê vậy đó… Lạ thật nghen.

*

*     *

 Giữa bữa tiệc mừng con trai hết hạn nghĩa vụ đã may mắn có một công ty lớn nhận vào làm việc, tôi thú vị được nghe bạn cùng làng kể về chị, và mường tượng hình ảnh cô bé tinh nghịch thuở nào… Tự tìm thầy học võ rồi dám một mình bơi sang qua sông, tung đòn cảnh cáo tụi trẻ từng ăn hiếp bạn bè chị mỗi lần bơi sang bờ kia xem phim bãi. Có lẽ vùng đất khác biệt đó nuôi dưỡng người ta sớm có bản năng tự vệ. Và cùng trái tim nhân hậu khát khao mái nhà yên ấm đã giúp chị có bản lĩnh biết kìm nén nóng giận, nhịn nhường, biết kiêu hãnh dấu đớn đau vào trong nụ cười. Chị âm thầm cả bao năm tháng nuôi con một mình, sợ con trai thiếu vắng cha trở nên yếu đuối nên vừa tốt nghiệp lớp mười hai, chị bản lĩnh gửi con vào quân đội để được rèn luyện cứng cáp hơn.

 Lúc đang trò chuyện, tôi vẫn hướng mắt quan sát đứa bé ra đời kì diệu năm nào, giờ đã là chàng trai cao lớn gương mặt khôi ngô. Thoăn thoắt dọn dẹp ngăn nắp bàn ghế chén dĩa giúp mẹ. Mừng cho chị, tôi vui miệnghỏi đùa:

- Con trai sau đó có nghiện rượu không?

Chị cười rất duyên lắc đầu:

- May quá, thằng bé rất ngoan, không chơi bời nghiện ngập thứ gì cả.  Nó còn biết an ủi chị ngay từ lúc còn nhỏ đó em.

Nói về con, ánh mắt người mẹ rạng ngời hạnh phúc.


Tags:

BIỂN NHỚ

  Hoàng Kim Vũ Kìa biển chiều nay- Biển nhớ ai? Mà sao mắt sóng kh&e...

Em đi tìm Anh

          Xuân Thanh Tặng L.T.H   Em đi t&igr...