Thơ Văn nghệ BR-VT số Xuân 150 ( II)

Nguyễn Hoài Nhơn

 

Cổ tích mùa hoa dẻ

 

Hai cánh núi trắng bạt ngàn hoa dẻ

Hương thơm đến ngất ngây, hương thơm quá nồng nàn

Cả thung lũng đắm chìm trong ảo giác

Đắm chìm trong âm hưởng cánh ong hoang

 

Hình như đã thu về nơi đầu núi

Lèn bọc sương hay đá phả hơi sương

Heo may thả hồn nhiên mùa vắng nắng

Hoa dẻ im rơi buôn buốt mấy dốc đường

 

Đêm than lửa, dẻ nâu vàng bóng lửa

Bao ngọt bùi thơm thảo thế làng ơi

Tôi nếm trải mấy buồn vui đắng đót

Mà sao chưa nói hết thành lời ?

 

Ba hạt dẻ nằm đâu kia trong góc túi ba gang thần thoại

  • Rừng ơi mở ra !...lách tách vỏ rồi

Hình như có, hình như không  Lọ Lem nào đấy cả

Em chính là chuyện cổ tích làng tôi .

Thanh Dương Hồng

 

ĐI TÌM CÂU HÁT

………………………………….

                               

Chẳng lạ đâu? Bạn ở rừng xuống biển

                                Còn ta, từ biển lên rừng…

 

                                Bạn đi tìm lời ru trên biển bạc

                                Ta đi tìm câu hát gian giao (Yal yau) !    (1)

 

                                Câu hát thương đau

Về chuyện tình chàng Lang và nàng Bian

Ngày xưa không vượt qua được lời nguyền

                                Khắc vào núi

                                Động lòng muôn thú

Đến phủ phục bên hai người !...

 

Ngàn đời sau

Dòng Đạ Nhim - dòng nước mắt  (2)

Tưới xanh những vùng đất khát

Đại ngàn mênh mông, vạn vật sinh  sôi !

 

Trai gái thương nhau

Để điệu cồng, lời chiêng đêm đêm thao thức….

 

Chẳng lạ đâu ? Ta rời biển lên rừng

Tìm về suối nguồn và tình yêu đích thực

Có những cô nàng, những chàng trí thức…

Rời phố lên rừng

Cùng hát điệu gian giao !...

 

Bidoup - Núi Bà, 8/2014

T.D.H

 

…………………………..

  1. Gian giao (Yal yau): là những điệu ru, hát kể chuyện của dân tộc Kơ Ho, Mạ…
  2. Đạ Nhim: Tiếng dân tộc Kơ Ho là nước mắt.

…………………………

 

 

Đặng Phi Vũ

TẢN MẠN CÀ PHÊ PHỐ

(Một sáng xuân ngồi cà phê nhớ Hoa Nip)

 

Sáng xuân ngồi phố nhỏ
Ly cà phê vỉa hè
Ngoài trời hoa nắng trổ
Thấy lòng mình ... vàng hoe !

 

Nhớ một thời hai đứa
Ngồi không biết ngày mai
Ngồi như chờ hư ảo
Ngồi như tên ăn mày

 

Phố vẫn người qua lại
Đời vẫn là thị phi
Cà phê nào cũng đắng
Uống đi ta - Đợi gì ?

 

Tuổi trẻ giờ chết giấc 
Tuổi trẻ giờ đi hoang
Thế hệ ta - rữa nát
Với niềm tin hoang tàn

 

Đối thoại gì với phố ?
Lúc lòng mình dửng dưng
Kỷ niệm nào với phố?
Ký ức lan man dần

 

Sáng xuân ngồi quán nhỏ
Ngày trở về hư không
Đời cạn ... hay mình cạn ?
Ly cà phê còn nồng ???

 

 

 

 

Lê Nhật Ánh

 

NGÀY QUÊ HƯƠNG...

Em xẻ đôi tiếng chim chiều tìm nắng
Ta đón chiều tìm lại tiếng chim...
Những dòng sông chảy tận cùng phía biển
Cũng ngược nguồn làm những mưa xanh

Em xẻ đôi tiếng chim chiều Đông lạnh
Là tội lắm em tiếng Quấc lẻ bầy
Là bờ tre gọi đồng tan tác
Mưa đầu nguồn, mưa ở cuối truông!

Em xẻ đôi tiếng chim chiều ký ức
Là ngày yêu rưng rức tình ta
Là quê hương những ngày rơm rạ
Tiếng mưa khuya hiu hắt trong hồn.

Trời của mẹ tôi

 

Hải Thụy

 

CỔ TRUYỀN NGUYÊN ĐÁN VỀ ĐÂU?

Tan giá rét nắng vàng rực rỡ
Sắc mùa tươi sưởi ấm xuân nồng
Khoe nụ mới cành sum - lộc biếc
Mừng cỏ cây muôn loại trổ bông


Én đôi con trên đồng  chao cánh liệng
Mắt dửng dưng hờ hững trước xuân
Nhớ tuổi thơ niềm vui reo rõ tiếng
Mong tết về áo mới mặc tung tăng


Đã qua rồi khoảnh khắc mừng tuổi
Chờ giao thừa  túi quà mẹ  đầu năm
Tóc nhuốm sương - xa dần kỷ niệm
Ngậm ngùi ngồi nhớ xa xăm…


Ông đồ già đã vào cổ tích
Câu đối tết bây giờ đèn  nhấp nháy đỏ xanh
Phong tục tổ tiên trở nên truyền thuyết
Trang giấy - tứ thơ nghẹn bút chẳng thành…!


 

Nguyễn Đại Bường

 

ĐÔNG CHÍ

Ngày đông chí trời mây hong dải lụa
Vắt ngang sông se lạnh bến yên bình
Chút xửng nắng ươm má hồng cô gái
Núi nghiêng đầu hờn mát dáng em xinh

Em qua chợ hỏi dùm tôi diêm quẹt
Để đem về sưởi ấm bấc đang lên
Thắp sáng lại trái tim chừng mỏi mệt
Thẳm sâu nào thầm lặng nhất dương sinh

Cho tôi được phập phồng hương đất thở
Cành khẳng khiu chưa vội trút vàng phai
Cái nấn ná thẹn thùa thay áo mới
Chờ mầm non ngai ngái ngủ trên cây

Cho tôi lại tan vào đêm thánh lễ
Cả mùa đông cứu rỗi nụ mai vàng
Tôi lắng tiếng ngàn năm về kêu cửa
Trở dậy ngồi và lòng dậy phúc âm

Xòe lên nhé, cùng tôi cây diêm quẹt
Chuông giáo đường xin cứ mãi ngân vang
Ngày đông chí thơm phùn mưa giá rét
Mình chờ nhau nơi bến đợi đón xuân sang.

 

                                                                                                                Phan Tiến

Trời của mẹ tôi

Lưng còng-lòng thẳng –mẹ tôi .
Tấm dung nhan ấy`đất trời cưu mang
Thảo thơm nghĩa xóm tình làng
Lung linh như tết, nhẹ nhàng như Xuân

Trời của mẹ tôi
Thấp hơn trời của người khác
Ít nhất là một mét
Nên mẹ tôi phải đi còm
Chín chục xuân rồi nặng chồng con
Cũng yêu nước xã viên hai giỏi

Trời của mẹ tôi
Một thời vời vợi
Thắt đáy lưng ong, dệt lụa nuôi tằm
Nghĩa nước tình nhà gia môn thấu đáo

Trời của mẹ tôi
Quê nghèo mưa bão
Thiếu thốn hoài hoài đói rách vẫn thơm!
 

 

Vương Tâm

 

TRÁI TIM ĐỂ QUÊN

 

Trên nẻo đường hun hút xa vời

Tôi bỗng ngẩn ra vì chợt nhớ

Mình đã có trái tim đau khổ

Để quên vì đôi mắt của em

 

Mong gói giùm tôi trong tóc mềm

Nhớ đừng đánh rơi trên bãi cỏ

Và chớ đem ra nơi đầu gió

Kẻo tôi buồn ủ rũ héo gầy

 

Tôi xin em ấp ủ trong tay

Và đặt lên làn môi nồng ấm

Rồi lắng nghe dịu dàng nhịp đập

Với khúc ca say đắm cuộc tình

 

Hồn đắm chìm cõi mộng lung linh

Em an ủi và thương lấy nó

Trái tim tôi cô đơn bé nhỏ

Cứ đập hoài khắc khoải khôn nguôi

 

Ôi! Trái tim đã trót quên rồi

Em giữ hộ tôi trong túi áo

Trên ngực em và cùng đi dạo

Để niềm vui rạo rực nhịp đôi.

                                                                       

 

 

Võ Thị Kim Phượng

 

GIẤC MƠ NON. 

(Viết cho những ngày mưa bão năm qua)

 

Ông Trời buồn chi mà khóc hoài vậy Mẹ?

Ướt hết cuộc đời 

Lem cả tuổi thơ con

Mà con sóng không rộng lòng thương cảm 

Nên cũng tràn bờ 

Xô ngã giấc mơ non. 

 

Mẹ ơi! 

Tấm áo Mẹ cho không đủ ấm em con

Thằng Út sợ lắm 

Run từng cơn bần bật 

Tấm ảo mỏng hay cuộc đời quá chật 

Không đủ hứng trời 

Hứng những giọt mưa đau.

 

Út à! 

Nắm chặt anh không được bỏ tay nhau

Một chút nữa khi ông Trời nín khóc 

Thả nắng ra hong khô từng giọt Ngọc 

Anh em mình được ấm áp lây thôi. 

 

Gắng lên em!

Rồi sóng lại tìm biển khơi 

Mưa cũng trở vào mặt đất 

Giông gió ôm trời thật chặt 

Và Mẹ sẽ về... 

Gom nhặt tuổi thơ cho.

 

 


Tags:

BIỂN NHỚ

  Hoàng Kim Vũ Kìa biển chiều nay- Biển nhớ ai? Mà sao mắt sóng kh&e...

Em đi tìm Anh

          Xuân Thanh Tặng L.T.H   Em đi t&igr...