Đàn bà

Truyện ngắn của TRẦN BÌNH

Hoàng hôn chạng vạng trên bãi biển Tầm Dương. Cơn mưa dông bất chợt đổ xuống. Trên đường đi làm về, chị vội tạt xe vào mái hiên cửa hàng  tạp hóa đầu phố trú mưa. Cùng lúc ấy một cô gái còn trẻ, tay xách túi da, bế một cháu bé chạy tới. Nước mưa xối xả hắt vào mái hiên khiến đứa bé sợ hãi khóc thét. Chị mở tấm áo mưa che cho đứa bé. Hỏi, nhà cô ở phố nào?

- Dạ, em ở  ngoài bắc… mới vào đây.

Nhìn cô gái trẻ chị thầm đoán, chắc chưa đến tuổi ba mươi. Khuôn mặt tròn trĩnh. Làn môi mọng đỏ quyến rũ. Cặp mắt to tròn ướt át. Buồn.

Gió đã tắt hẳn, nhưng mưa vẫn xối xả kéo dài. Cô gái tỏ vẻ lo lắng bồn chồn. Chị ái ngại bảo, bây giờ em về đâu để chị chở về. Mưa kiểu này chắc còn lâu mới tạnh.

Cô gái tỏ vẻ buồn rầu kể, chẳng dấu gì chị, số em bạc phước. Chồng cờ bạc rượu chè, phá tán tài sản. Lại còn đánh đập vợ đòi tiền tiêu xài. Quẫn bách quá, em phải bế con bỏ nhà trốn vào Nam, tự kiếm sống!

Chị buột thở dài, hồng nhan bạc mệnh! Hoàn cảnh cô này thật bất hạnh. Nhìn dáng vẻ bơ vơ của mẹ con người đàn bà trẻ, chị cảm thấy xót thương.

- Em ở xa đến đây, chắc chưa quen biết ai. Thôi, cứ đến nhà chị ở tạm!

Thế rồi chị đưa mẹ con cô ta về nhà. Nói với chồng rằng, thôi thì vợ chồng mình cũng xuất thân nghèo khó, tha phương cầu thực. May gặp thời, cũng có của ăn của để, có mấy phòng cho thuê. Giờ gặp người hoàn cảnh éo le, thân gái dặm trường. Giúp mẹ con cô ấy cũng là làm phước.

Anh im lặng không nói gì. Chị quyết định cho cô ta ở nhờ trong một căn phòng nhỏ. Chị bảo, em cứ yên tâm làm ăn, không phải trả tiền thuê nhà. Bao giờ em kiếm được tiền sẽ tính sau.            

*

*     *

 Người đàn bà trẻ ấy tên Lan. Sau mấy ngày nghỉ ngơi, thăm thú phố xá, Lan nói với chị rằng cô sẽ bán hột vịt lộn ở vỉa hè buổi tối. Việc ấy vốn nhỏ, làm hàng đơn giản. Vợ chồng chị vui lòng nhận trông giúp cháu bé con Lan để cô rảnh rang bán hàng.

Ngay tối đầu tiên, Lan khoe, kiếm hơn ba trăm ngàn. Công việc buôn bán xem ra thuận lợi. Lan bảo, nhờ anh chị giúp đỡ nên em mới thoát cảnh bơ vơ. Em phải mang ơn anh chị suốt đời!

 Xinh đẹp, dịu dàng, Lan mau chóng thu hút đám khách nhậu vỉa hè thích la cà buổi tối ở quán xá ven đường. Rồi Lan bán thêm rượu, bia cùng một số đồ nhậu bình dân. Lời lãi ngày càng khá hơn. Đúng là giàu có nhà quê không bằng ngồi lê thành phố.

 Sau vài tháng bán hàng, Lan đòi trả chị tiền thuê phòng. Lan còn sắm sửa thêm quần áo hợp thời trang. Người đẹp về lụa, nhìn Lan ngày càng trắng trẻo hấp dẫn. Chị cảm thấy mừng. Coi Lan như em gái, sẵn lòng giúp cô ổn định cuộc sống  trên mảnh đất này.

Thời gian cứ trôi đi bình yên như thế…

 Chị làm tạp vụ ở một cơ quan hành chính. Anh mở một tiệm sắt cạnh nhà. Hàng ngày, chị dậy sớm nấu cơm để anh ăn cho chắc dạ rồi mới đi làm. Trưa về tranh thủ nấu thêm đồ ăn bồi bổ cho chồng. Ngoài bốn mươi tuổi, con đi học xa, vợ chồng  quấn quýt yêu thương như thủa ban đầu.

Hôm ấy ở cơ quan về sớm, chị ghé vào phòng trọ của Lan. Trời ơi, chị không còn tin ở mắt mình nữa! Chị đã tận mắt chứng kiến cảnh trai trên gái dưới… Mà chính là chồng chị đang làm chuyện vợ chồng với Lan! Chị nổi cơn điên, định xông vào xé xác đôi gian phu dâm phụ. Nhưng, chị bỗng cảm thấy chóng mặt. Nhà cửa quay cuồng, chị lảo đảo ngã xuống…  Anh vội mặc quần áo chạy ra đỡ chị đưa về phòng ngủ của hai vợ chồng. Pha trà gừng dỗ dành chị uống. Rồi anh quỳ xuống van xin rằng, anh đã phạm trọng tội! Xin em tha thứ! Anh thề rằng, đây là lần duy nhất! …

Chị nằm yên trên giường không nói một lời. Chị không thể ngờ, mình đã tự rước vào nhà một tai họa mà lẽ ra không có. Bởi chị tin chồng hiền lành, yêu vợ, thương con. Những năm tháng hai vợ chồng mới đến thành phố biển chị không có việc làm. Một mình anh lo toan bươn chải. Từ một thợ sắt bình thường chỉ biết làm thuê, anh đã sắm được hai chiếc máy tiện cùng một số đồ nghề. Rồi tự mở một tiệm sắt nhỏ, thuê thêm hai thợ phụ. Còn chị xin được việc làm hành chính ở một cơ quan Nhà nước. Đến bây giờ, anh chị đã có chút cơ ngơi. Xây được nhà riêng. Làm thêm phòng trọ. Hai đứa con gái của anh chị đều đã trưởng thành, học đại học ở thành phố. Cuộc sống ngày càng dễ chịu. Dẫu có tiền anh vẫn không sa vào chuyện chơi bời ăn nhậu như một số người đàn ông khác. Chị cảm thấy hạnh phúc khi lấy được một người chồng như anh. Vậy mà bây giờ anh bỗng dưng đổ đốn như thế! Phải chăng con hồ ly tinh ấy dùng nhan sắc quyến rũ? Mà nguyên do cũng vì chị quá tin người. Chính chị dẫn cô ta về nhà. Chính chị xin chồng cho cô ở nhờ. Chị yêu thương giúp đỡ cô ta, coi cô ta như em gái ruột. Vậy mà cô ta dám làm cái chuyện đĩ thõa dâm ô phản trắc như thế? Máu chị sôi lên. Giận thân. Giận người. Giận đời?… Chị trằn trọc đến quá nửa đêm rồi ngủ thiếp đi.            *

*     *

Ngày hôm sau chị cảm thấy tỉnh táo hơn. Nằm trên giường gác tay lên trán suy ngẫm. Chuyện đàn ông hám sắc ăn vụng xưa nay không hiếm. Chỉ buồn một nỗi người ấy lại chính là cô ta, người được chị thương cảm cưu mang… Nhưng cô ta cũng là đàn bà? Trẻ trung xinh đẹp. Ham muốn khát khao chuyện vợ chồng như nhiều người đàn bà khác! Lẽ ra chị phải hiểu điều này. Nhưng chị đã không hiểu? Như thế, chuyện  xảy ra cũng một phần do chị. Bây giờ nếu làm to chuyện, xấu chàng hổ ai? Nếu con chị biết chuyện này chúng sẻ đối xử với bố ra sao? Bát nước đổ đi không thể vớt lại! chắc chắn hạnh phúc gia đình sẽ tan vỡ!

Chị mệt mỏi đứng dậy. Đi ra khỏi phòng. Lấy quần áo bước vào buồng tắm. Đánh răng rửa mặt. Xả nước xối xả như muốn gột rửa mọi điều rối ren bức bối trong lòng.

Rồi chị tự nấu một tô mì, lặng lẽ ngồi ăn. Có lẽ từ lâu lắm rồi chị mới có một bũa ăn ngon như thế. Bởi chị đã nhịn ăn hơn một ngày rồi. Hóa ra chị cũng giống như tất cả chúng sinh trên cõi đời này. Đói thèm ăn! Mệt thèm ngủ! Phú quí sinh lễ nghĩa! Bần cùng sinh đạo tặc! Đói ăn vụng! Túng làm càn! Chị đã từng nghe cha chị giảng giải lúc sinh thời. Lòng nhân hậu vị tha sẽ hóa giải mọi ẩn ức oán hờn. Dẫu sao chị vẫn là người may mắn hơn cô ta. Hơn nhiều người. Chị bỗng cảm thấy lòng nhẹ nhàng thanh thản. Mong rằng mọi chuyện sẽ trôi qua.

*

*     *

 Lan bước vào phòng chị. Quì xuống nền gạch cúi  đầu rên rỉ, chị ơi, tội em thật đáng chết! Em đúng là loại đàn bà hư hỏng! Phản bội ân nhân! Chị cứ đánh đập trừng trị em đi! Chỉ là giây phút yếu lòng chứ em đâu dám cả gan phá hoại hạnh phúc gia đình chị! Em xin thề sẽ ra đi ngay hôm nay! Đi thật xa, không bao giờ chị nhìn thấy mặt em nữa!

Chị thấy mủi lòng. Đàn bà nhẹ dạ, sa vào chuyện gái trai cũng là thường tình. Chị kéo Lan đứng dậy, buồn rầu bảo, lúc đầu chị cũng giận em lắm! Nhưng suy cho cùng, cũng là tại chị… Cùng phận đàn bà với nhau, chị biết, chuyện tình cảm cũng khó nói đúng sai. Ở hoàn cảnh của em, chẳng mấy ai nói  hay được. Thôi chuyện này coi như không có!

Lan cảm động ôm lấy chị òa khóc, chị nhân hậu như Bồ Tát! Chị lại cứu em một lần nữa! Nhưng em không thể làm phiền chị mãi. Chị hãy để em ra đi. Dẫu vất vả khổ cực em cũng gắng chịu. Bởi chính em là kẻ gây ra tội lỗi! Em đúng là con đàn bà hèn mọn xấu xa! Em phải bị trừng phạt mới là đạo lý!

Nước mắt chảy lăn tăn trên gò má, chị ôm chặt Lan vào lòng an ủi vỗ về. Phận đàn bà chúng mình, chuyện tình cảm bao giờ cũng thua thiệt! Thôi thì tất cả bỏ qua! Chị em mình phải biết cưu mang lẫn nhau để sống. Em cứ ở lại đây. Chị sẽ giúp em làm lại cuộc đời!

Lan gạt nước mắt mà bảo rằng, em hiểu tấm lòng bao dung nhân hậu của chị. Nhưng em không còn mặt mũi nào nhìn chị nữa. Chị cứ để em ra đi. Bao giờ  đời em thay đổi tốt đẹp em sẽ trở về đền ơn trả nghĩa!

Ngay hôm ấy Lan thu dọn quần áo dẫn con ra đi. Chị cầm tay Lan thân mật dặn dò:

- Nếu có khó khăn em cứ trở về đây! Chị thật lòng mong muốn em có cuộc sống tốt đẹp! Hãy tin lời chị!

Trước khi bước lên xe buýt Lan còn ngoái đầu nhìn lại. Chị vẫn đứng đó nhìn theo, nước mắt lưng tròng.


Tags:

BIỂN NHỚ

  Hoàng Kim Vũ Kìa biển chiều nay- Biển nhớ ai? Mà sao mắt sóng kh&e...

Em đi tìm Anh

          Xuân Thanh Tặng L.T.H   Em đi t&igr...