BIỂN CHẾT MỘT CHIỀU

Giáp Văn Chung

Ai đã gọi tên em là Biển Chết
từ chục triệu năm nay mặn chát trong lòng
bờ trắng muối, mỗi ngày đang dần cạn[1]
nỗi niềm chi đắng đót nước xanh trong.

Từ tứ xứ người đến đây tắm mặn
em đẩy lên không muốn nhận con người
em có lý bởi con người vô cảm
đã tàn phá dần, sắp hết những xanh tươi.

Chúa đã qua đây truyền đức tin sáng thế
em nhả bitum để ướp xác con người[2]
nữ hoàng Cleopatra mê đắm em một thuở
em hiến dâng mỹ phẩm để nàng bôi[3].

Vua Herod đã xây bao đền đài cung điện
quanh khu hồ, còn lại Masada 
tôi đã đến bên em một chiều sắp tắt
nắng quái soi trên mặt biển chói lòa.

Em sắp cạn như tên mình: Biển Chết
liệu con người có cứu nổi em chăng?
nước Hồng Hải có làm em sống lại[4]
con người đang sám hối trước vĩnh hằng.

 

 

[1] Do lượng mưa nhỏ, lượng bốc hơi lớn, Biển Chết có nguy cơ cạn kiệt,
 

[2] Thời Ai Cập cổ đại người ta lấy bitum từ Biển Chết để ướp xác người.
 

[3] Nhiều hóa chất được khai thác từ Biển Chết để sản xuất mỹ phẩm từ thời cổ đại.
 

[4] Đang có dự án dẫn nước từ Biển Đỏ về để cứu Biển Chết khỏi cạn kiệt.
 


Tags:

BIỂN NHỚ

  Hoàng Kim Vũ Kìa biển chiều nay- Biển nhớ ai? Mà sao mắt sóng kh&e...

Em đi tìm Anh

          Xuân Thanh Tặng L.T.H   Em đi t&igr...