Bệnh tỉnh

              Truyện ngắn của PHẠM DUY NGHĨA               1.              &nbs...

ISTANBUL CỦA ORHAN PAMUK

Mỗi nhà văn thường gắn bó với một xứ sở. Để yêu và để sống. Đau buồn hoặc hân...


THẠCH QUỲ - HẠT BỤI... KHỔNG LỒ

Nhà thơ Thạch Quỳ tên thật là Vương Đình Huấn, sinh năm 1941 tại thôn Đông Bích, tổng Thuần Trung, huyện Lương Sơn, tỉnh Nghệ An, nay là thôn Đông Bích, xã Trung Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.. Năm 196...

CÀ PHÊ CHIỀU CUỐI NĂM

Truyện ngắn của  NGUYỄN ĐỨC THIỆN   Cuối cùng thì Ngọt cũng về được nhà mình. Ngôi nhà nép cạnh đường lên thị trấn biên giới. Bây giờ cô có thể thảnh thơi phụ giúp cô bạn hàng xó...

CHI QUYẾT ĐỊNH

Truyện ngắn của NGUYỄN TRÍ   Cuối năm, hầu hế công nhân trong công ty không vui cũng chả buồn. Có gì đâu mà buồn, cũng thưởng Tết và quà xuân đấy thôi. Vậy sao không vui? Nghĩ xem, mọi năm lư...

GHEN

Truyện ngắn của CHÂU HOÀI THANH   Tôi giật kính trên tay Nhiên, vội vã đeo vào mắt rồi cúi xuống đọc. Ôi trời ơi! Chuyện gì thế này? Lão nhà tôi có bồ à? Những con chữ xếp ngay...

CÂY ĐÀN LƯU LẠC

Truyện ngắn của PHẠM THANH THÚY   Hai mươi ba tuổi, nếu không có chút nhan sắc làm quà, chắc tôi là một con bé vô cùng nhạt nhoà đối với ba.  Bằng tuổi tôi, anh Thiện luôn là niềm ki&e...

BỒ ĐỀ MỘT LÁ

Truyện ngắn của TRỊNH SƠN   Suốt mấy ngày ở Ấn Độ, tôi chẳng biết làm gì. Chuyến phượt như nước đổ lá khoai. Nước người ta rộng lớn quá. Con bò con trâu đi chung đường với con người. Như một ngôi chùa lớn. Mỗi túp p...

Ổ ĐẺ

  Truyện ngắn của ĐOÀN TRỌNG HẢI 1. “Tôi sẽ ôm con đi. Anh với mẹ anh khéo mà lo cái ổ đẻ của nhà anh. Khốn nạn cho thân tôi. Khốn nạn!...” “Khốn nạn, này! Đi này!...” Tiếng chửi, tiếng ...

CÁI KHÁC CỦA THƠ TRẺ CHĂM ĐƯƠNG ĐẠI

INRASARA   1. Truyền thống và hiện đại, tiếp thu và sáng tạo, tiếp nhận tinh hoa thế giới… là cụm từ xuất hiện thường xuyên trên các phương tiện thông tin đại chúng, khi đề cập đến văn hóa - hai thập niên qua....